Mỗi dịp Tết, bên cạnh việc chuẩn bị cho một năm mới, cũng là lúc nhiều người bắt đầu dọn dẹp lại không gian sống. Nhưng với một số người, đó không chỉ là việc sắp xếp lại đồ đạc, mà còn là cơ hội để nhìn lại chính mình – những gì đã qua, những điều còn dang dở và những thay đổi đang âm thầm diễn ra trong cuộc sống.
Eduforlife xin trân trọng giới thiệu bài viết của TS. Nguyễn Thị Ngọc Minh – một góc nhìn nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về hành trình dọn dẹp, suy ngẫm và tái sắp xếp cuộc sống mỗi dịp Tết đến.

Mỗi dịp cuối năm, thay vì lao ra ngoài đường mua sắm hay khởi động những việc mới, tôi thường dành thời gian để dọn dẹp, tổng kết và suy ngẫm.
Công việc dọn dẹp thường bắt đầu từ khoảng 1 tháng trước Tết, để có khoảng thời gian tận hưởng việc dọn dẹp và tận hưởng sự gọn gàng ngăn nắp sau khi dọn dẹp. Trải nghiệm dọn dẹp, với tôi không đơn giản chỉ là một công việc nội trợ, mà là khởi đầu của một quá trình suy ngẫm, chọn lọc và tái sắp xếp toàn bộ cuộc sống của mình.
Năm nay, tôi bắt đầu bằng việc dọn dẹp sách vở. Tôi phát hiện ra suốt cả 8 năm qua, tôi đã bị cuốn vào việc viết sách giáo khoa và các công việc liên quan đến giáo dục phổ thông. Những chồng tài liệu về sách giáo khoa chất chồng như núi, những bản thảo viết tay, những bản nháp chưa hoàn thiện, những cuốn sách giáo khoa mà tôi đã lễ mễ tha từ Mĩ về… đã xâm chiếm phần lớn cuộc sống của tôi. Khi tôi tiến hành sàng lọc, loại bỏ từng mẩu giấy và quyết định đưa nhóm tài liệu này vào góc trong của giá sách, tôi biết rằng một chặng đường vất vả trong sự nghiệp của mình đã khép lại.
Rất nhiều cuốn sách trên giá vẫn chưa kịp đọc, hoặc đang đọc dở. Nhiều dự định vẫn chỉ mới bắt đầu. Hoá ra, khi nhìn thật sâu vào những gì tôi đã đọc, đang đọc và chưa đọc, tôi có thể phát hiện ra phần lớn đời sống tinh thần của mình, thậm chí phần lớn con người mình: những quyết định dấn thân, những ước mơ đã bị bỏ xó, những sự dùng dằng trì hoãn, những sở thích âm thầm, sự nông nổi nhất thời, những tò mò bất tận… Toàn bộ con người bên trong của tôi đã được phơi bày trong đống sách vở im lặng đó.
Tủ quần áo năm nay trở nên tối giản vì đã lâu tôi không có nhu cầu mua sắm. Ba bốn bộ đồ thể thao. Bảy tám bộ mặc đi làm mỗi mùa. Vài chiếc khăn mà tôi rất thích có tuổi thọ đã hơn chục năm. Vài cái túi bền vô đối. Dấu ấn tuổi tác bắt đầu in hằn lên trên trang phục. Những chiếc váy ngắn và áo cổ thấp đã buộc phải xếp lại. Màu sắc trở nên trầm hơn. Phong cách tối giản và đơn điệu. Chất liệu natural chiếm ưu thế. Xu hướng bảo thủ lộ rõ trong những món đồ cũ kĩ, đã dùng đi dùng lại hàng chục năm. Và tôi gần như bật cười khi phát hiện ra tuổi già của mình ẩn trong đống quần áo vô tri.
Tủ bếp đã trở nên đơn giản, thực dụng, chín chắn và không còn phù phiếm. Máy nướng bánh mì, máy làm sữa hạt, máy ép chậm, máy xay đa năng, máy làm bánh mì, bình trà, bộ sưu tập đồ gốm và chai lọ thời trẻ trâu, giờ đây thường lui vào một góc khuất. Tất cả đã trở nên tối ưu, nhẹ nhõm sau hơn 20 năm loay hoay làm chủ cuộc sống gia đình.
Ngôi nhà bắt đầu biến thành một khu vườn và cây xanh lấp đầy tất cả những khoảng trống. Tôi nhận ra tất cả những nỗ lực nhằm bảo vệ gia đình mình chống lại bụi mịn bên ngoài: vun vén cho đám cây cối trong nhà, gia công thêm hệ thống lọc không khí, robot lau nhà tự động hoá ở mức cao nhất, giữ cho sàn nhà và tất cả các bề mặt luôn sạch.
Sau những chặng đường dài vun vén cho ngôi nhà của mình, chúng tôi bắt đầu cảm nhận được bầu không khí của sự êm ấm. Mỗi buổi tối khi đàn con ào về nhà như đàn chim bay về tổ, mỗi khi hai đứa lớn âu yếm nhìn em bé, mỗi khi cả nhà cùng nhau xem chung một bộ phim, mỗi khi bọn chúng nằm lăn trên giường chọc ghẹo nhau và buôn đủ thứ trên đời, mỗi khi chúng nó tấm tắc khen: “sao mẹ nấu ăn ngon thế”, mỗi khi thức dậy vào sáng sớm và dạo quanh ngôi nhà vẫn còn đang im lìm, hít hà mùi bánh mì, tôi hiểu rằng thế là tết đã về rồi đấy. Tết trong nhà tôi đã đến từ rất lâu rồi.
Tết, hơn tất cả, là một sự nghỉ ngơi, là thời điểm bắt đầu cho một hành trình mới.
Khi Tết đến gõ cửa, là ta hiểu rằng cần phải thêm một chút thư thả cho cuộc sống bận rộn, thêm một chút gam màu tươi tắn vào những gì cũ kĩ. Và nhất là, thêm một chút ấm áp cho những người thân yêu xung quanh.
TS. Nguyễn Thị Ngọc Minh
